Home / Văn mẫu lớp 12 / Viết về cô giáo hôm nay của em

Viết về cô giáo hôm nay của em

Viết về cô giáo hôm nay của em

Bài làm

“Một đời người – một dòng sông

Mấy ai làm kẻ đứng trông bên bờ”

Mỗi khi đọc hai câu thơ này tôi lại nhớ đến cô, người thầy mà tôi rất yêu quý và kính trọng. Nếu cha mẹ có công ơn sinh thành thì thầy cô có công dưỡng dục, với tôi cô luôn là tấm gương sáng để tôi noi theo và học tập. Cô giáo của tôi – Cô Lương Thị Bích Huệ.

Suốt bốn năm cấp hai, tôi luôn nghĩ mình học rất khá môn tiếng anh, điểm thi tiếng anh vào cấp ba cũng rất cao, vì thế mà tôi lại càng tự tin vào sức học của mình. Nhưng tất cả sự tự tin của tôi đã “tuột dốc không phanh” khi tôi nhận được điểm ba trong tiết tiếng anh đầu tiên trong suốt bảy năm học thứ tiếng nước ngoài này. Hụt hẫng, đó là tất cả những gì mà tôi cảm thấy khi nhìn vào con số ba đỏ chót trên lề giấy trắng và trong lúc đó cũng có một thứ cảm xúc khác nhen nhóm trong lòng tôi, cảm xúc mà đến sau này nghĩ lại tôi vẫn thấy tự hổ thẹn.

Những tiết tiếng anh tiếp theo đối với tôi chưa bao giờ khó chịu đến thế, chán chường và ác cảm khiến tôi không còn ham học hay hứng thú với môn học này nữa. Thậm chí khi nhận điểm kém tôi đã không còn cảm thấy hụt hẫng mà như đã dần chấp nhận những con số nhỏ hơn năm ấy. Tình trạng tồi tệ  này cứ tiếp diễn cho đến một ngày…

Xem thêm:  Lòng nhân ái ở đâu trong xã hội ngày nay?

Cầm bài kiểm tra với điểm tám đỏ rực trên tay, tôi không tin được vào mắt mình. “Điểm tám môn tiếng anh” có phải cô chấm sai không nhỉ ? Hay cô nhầm điểm mình với bạn nào khác? Hàng loạt câu hỏi dồn dập xuất hiện khiến tôi không sao bình tĩnh được. Tôi ngay lập tức đem bài mình đi đọ lại với một bạn học khá trong lớp rồi lại cộng cộng trừ trừ với cái máy tính, đến khi màn hình hiện lên con số tám tôi mới thôi kinh ngạc. Điểm tám đầu tiên mà tôi nhận được từ cô, hai từ “vui sướng” không sao diễn tả hết cảm xúc của tôi lúc đó, cả người tôi cứ lâng lâng cảm giác hân hoan, trong lòng như nở hoa, nụ cười chẳng thể dứt trên khóe môi. Và trong khoảnh khắc ấy, câu nói của cô lại vang lên, giống như một tiếng chuông đánh thẳng vào tâm trí khiến tôi tỉnh táo và nhận ra rằng “ ở đâu có ý chí, ở đó có con đường”

Kể từ ngày đó, bao ác cảm với cô dường như tan biến. Trong các tiết Tiếng Anh, tôi đã bắt đầu tập trung hơn và tôi nhận ra rằng cô không hề khó tính như tôi vẫn nghĩ. Tuy cô luôn rất nghiêm khắc nhưng thật ra lại rất hiền và hay cười, nụ cười như nắng mùa thu nhẹ nhàng và ấm áp. Tôi để ý mỗi khi cô cười hai lúm đồng tiền lại hiện rõ trên khuôn mặt trắng hồng, đuôi mắt nheo lại, cong cong tựa mảnh trăng khuyến. Giong nói của cô cũng du dương đến lạ, mỗi khi cô đọc bài tôi tưởng như mình đang chìm đắm vào giọng hát ngọt ngào của một bản nhạc không tên. Bản nhạc giúp tôi gỡ bỏ những cảm xúc ích kỷ và nông nổi nhất thời, bản nhạc khiến con tim tôi hổ thẹn về những suy nghĩ trước kia và giai điệu thanh tao ấy đã khiến tôi hoàn toàn thay đổi.

Xem thêm:  Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày

Trong công việc cô là người thầy tận tụy và rất tận tâm với học trò. Cô không chỉ luôn làm tốt nhiệm vụ của người giáo viên mà còn đảm đương công việc của người cha người mẹ quan tâm, giáo dục những đúa con ngỗ nghịch. Hơn thế nữa cô còn là người bạn tâm giao của mỗi chúng tôi. Cô luôn sãn sàng giành thời gian lắng nghe những phiền muộn, những lo lắng, những tâm tư, những rắc rối ngây ngô của lũ học trò sớm nắng chiều mưa và rồi đưa ra những lời khuyên hay đôi khi chỉ là những câu bông đùa xóa tan những mệt mỏi phiền lo. Nhờ có cô mà mỗi chúng tôi đều cảm thấy thoải mái và nhận ra rằng thì ra khoảng cách giữa giáo viên và học sinh thật ra rất gần, rất khăng khít.

Giờ đây tôi đã là một học sinh khá môn Tiếng Anh, tình cảm của tôi đối với cô ngày càng quý mến và thân thiết. Mỗi khi nhớ đến kỷ niệm xưa, trong lòng còn lưu lại chút xấu hổ nhưng hơn hết là niềm biết ơn vô hạn.

“Cám ơn cô vì đã phiền muộn vì con

Cám ơn cô vì đã không ghét bỏ con

Cám ơn cô vì đã tin tưởng con

Và cảm ơn cô vì đã giúp con dựng lại ý chí

Những gì con có thể nói với cô chỉ hai tiếng “ Cảm ơn ” thôi, hai tiếng tuy đơn giản nhưng chứa đựng tất cả những tình cảm chân thành của con. Cô ơi, nụ cười của cô rất đẹp! Hãy để nụ cười ấy mãi mãi tỏa sáng giống như mặt trời kia rực rỡ và chói lóa, ánh nắng không bao giờ lụi tắt! 

Xem thêm:  Phân tích hình tượng con sông Đà trong tùy bút Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Check Also

vanhocnhanhoc img - Cảm nghĩ về mái trường, mẹ và thầy cô

Cảm nghĩ về mái trường, mẹ và thầy cô

Cảm nghĩ về mái trường, mẹ và thầy cô Bài làm Thấm thoát vậy mà …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *